Không hợp.
Tôi hay suy nghĩ về những thứ đã qua (đã suy nghĩ, đã làm, đã bỏ lỡ, đã tan vỡ, ...). Điểm chung của những sự kiện trên là chúng đều kết thúc hoặc được 'thỏa hiệp' để kết thúc bằng một lý do "Không hợp".
Ở những thời điểm mọi thứ diễn ra, tôi thấy đó là cái lý do vô trách nhiệm nhất trên đời, nó gần như phũ bỏ mọi thứ một cách dễ dàng tới khó ngờ.
Cũng ở những thời điểm đó tôi hay hỏi "Tại sao lại không hợp?".
"Tại sao đi với nhau ngần ấy năm, rồi lại nói là không hợp nhau?"
"Tại sao học một thứ ngần ấy năm rồi lại nói là không hợp?"
"Tại sao nếu đã không hợp ngay từ đầu mà vẫn bắt đầu?"
"Tại sao lại là không hợp?".
Một ngàn câu hỏi cho cái lý do vô trách nhiệm ấy trong đầu tôi ở cái thời điểm ấy.
Có thể một phần lúc ấy tôi trẻ và ít trải nghiệm sống. Tôi nhìn mọi người, mọi sự việc ở Góc nhìn Thượng Đế, nhưng lại nhìn những vấn đề của mình thì lại ở Góc hẹp. Tôi thấy mọi thứ rất dễ, chỉ đơn giản là mọi người không muốn giải quyết, chỉ đơn giản là mỗi người muốn buông bỏ.
Nhưng qua quá trình lớn lên, thì tôi thấy chả có cái lý do nào hợp lý hơn. Bạn thử nghĩ đi, nếu bạn nhận được một câu trả lời không thỏa mong muốn của bản thân thì việc đầu tiên sẽ luôn là 'Tại sao?" cho đến khi bạn nghe được một câu trả lời vừa ý. Thì "Không hợp" là một câu trả lời vừa đáp ứng được việc phải giải thích, vừa kết thúc cái vòng lặp đi tìm câu trả lời cho câu hỏi Tại sao.
Không phải là một câu trả lời thích đáng, nhưng tôi nghĩ nó là một câu trả lời nhẹ nhàng nhất cho mọi tình huống rồi. Đơn giản là không hợp thôi.